THẬT SỰ KHÔNG CÓ LÀN RANH KHOẢNG CÁCH

Đăng bởi Teaviet.com - 12/08/2015

Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta? Không có làn ranh nào rõ ràng cả! Nhấp tách trà Thái Nguyên thơm phức, tôi kể bạn nghe câu chuyện THẬT SỰ KHÔNG CÓ LÀN RANH KHOẢNG CÁCH.

Một buổi sáng đẹp trời, một chàng thanh niên lái xe đến công ty làm việc, không may trên đường đi anh đụng phải một đứa bé tuổi mới vừa lên 7. Đứa bé được chở đến bệnh viện cấp cứu. Tình trạng đứa bé không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nó bị gãy chân và có thể sẽ không thể trở lại bình thường được. Điều đáng nói, đứa bé này lại là con trai duy nhất của một góa phụ tuổi chưa đầy ba mươi. Người góa phụ trẻ căm tức chàng trai, nàng nguyền rủa chàng thanh niên bằng những lời lẽ cay độc nhất.

Điều đó có thể dễ hiểu: vì nàng quá thương con, niềm an ủi duy nhất của nàng khi chồng nàng mất không đầy một năm sau khi nàng sinh đứa con đầu lòng. Đứa bé xinh đẹp, thông minh và dễ thương, bổng dưng đứa bé thành kẻ tật nguyền. Càng nghĩ càng căm hận! Sau một thời gian điều trị, đứa bé xuất viện.

[caption id="attachment_3178" align="aligncenter" width="450"]CHÈ THÁI, CHÈ THÁI NGUYÊN, BÁN CHÈ THÁI NGUYÊN, MUA CHÈ THÁI NGUYÊN Ở ĐÂU, TRÀ THÁI NGUYÊN, BÁN TRÀ THÁI NGUYÊN Thật sự không có làn ranh khoảng cánh[/caption]

Chân được phẫu thuật thành công, không phải cắt, tuy vậy đứa bé đi đứng còn rất khó khăn, cần phải luyện tập nhiều mới có thể trở lại bình thường. Mẹ đứa bé không thể nguôi ngoai được mối sầu hận trong lòng.

Phần chàng trai, khoảng thời gian đứa bé ở bệnh viện, gần như lúc nào chàng cũng ở bên đứa bé. Mỗi ngày một tách trà Thái Nguyên cho chàng thêm lòng kiên nhẫn. Khi đứa bé được xuất viện, mỗi sáng trên đường đi làm việc chàng tranh thủ ghé thăm. Buổi chiều chàng đến vui chơi với nó. Chàng động viên nó tập đi từng bước, như người mẹ tập cho con những bước đi chập chững đầu tiên. Chàng mua quà cho đứa bé, khích lệ đứa bé, cổ vũ đứa bé mỗi khi nó đi được nhiều bước đi liên tiếp một cách tự nhiên như người không bị thương tích! Chàng nhẫn nhục.

Chưa bao giờ mẹ đứa bé ban tặng cho chàng một nụ cười! Điều đó có nghĩa là chàng chưa được tha thứ! Nhiều lúc chàng cũng muốn buông tiền bồi thường trọn gói rồi quay lưng đi bỏ mặt sau lưng một góa phụ trẻ kiêu kỳ và sắt đá, nhưng chàng thật sự thương đứa bé. Chàng muốn trả lại cho đứa bé một cuộc sống bình thường, hay ít ra là không đến nổi tồi tệ. Rồi ngày tháng dần qua, những nỗ lực của chàng đã đem lại kết quả rất khả quan. Những bước chân của đứa bé tuy dù còn đôi chút vụng về, cũng như trên gương mặt mẹ nó còn vương nét lạnh lùng, nhưng tiếng cười đã tìm lại được trong căn nhà vốn thường ngày vắng vẻ ấy. Rồi một chiều nọ, chàng nói lời từ giã hai mẹ con. Đứa bé ôm lấy chàng và hồn nhiên nói: Sao Chú không ở lại với cháu luôn vậy, Chú? Chàng nhanh nhẩu trả lời: Được rồi, được rồi! Cháu ngoan nhé! Chú sẽ thường xuyên đến thăm cháu mà! Nhớ phải tập đi, tập chạy nhiều nữa nhé! Hôm nào ra bãi biển chạy đua với Chú nha! Chạy thắng Chú là có quà to cho cháu đấy! Mẹ nó im lặng.

THẬT SỰ KHÔNG CÓ LÀN RANH KHOẢNG CÁCH

Một buổi sáng Chủ Nhật trên bãi biển, đứa bé chạy đùa giỡn với chàng. Nó nắm tay kéo mẹ nó lại bên nó để cùng hốt cát đắp ngôi nhà thật to. Nó nói: Chú với mẹ nhặt những viên sỏi đẹp lót xung quanh nhà nhen. Nó chạy tung tăng, hí ha hí hửng. Đôi chân nó đã mạnh thật rồi! Nó vui quá. Nó không còn nhớ gì đến vết thương nữa. Bóng đứa bé sáng rực và lấp lánh trên bãi biển như cánh hải âu đang lấp lánh trong ánh nắng bình minh. Chàng nhìn theo đứa bé. Lòng vui khôn tả. Người góa phụ trẻ nhìn theo con mình, nụ cười rạng ngời không tắt trên môi. Bất chợt hai người nhìn nhau. Niềm vui được chia sẻ là niềm vui được nhân đôi. Cả hai cùng cười. Họ đã quên khoảng cách tự bao giờ? Mới hôm nay hay đã từ lâu? Điều đó chỉ có hai người biết! Dường như có chút gì e thẹn sau cái nhìn bất chợt ấy. Nàng cúi xuống như để che dấu một điều gì từ cõi thâm sâu của lòng nàng. Bất ngờ nàng nhìn thấy một viên sỏi lớn đang lấp lánh trong nắng. Chàng cũng thấy. Nàng cúi xuống nhặt. Chàng cũng nhặt. Bàn tay của nàng đặt lên viên sỏi. Bàn tay của chàng đặt lên tay nàng. Nàng không rút bàn tay lại. Chàng cũng không. Tiếng sóng biển vẫn muôn thuở rì rào như tiếng tơ lòng muôn thuở vẫn ngân nga.

- Chú! Mẹ! con nhặt được một bụm sỏi rồi nè! Mẹ và chú được nhiều không? Đứa bé chạy lại hỏi. Không có câu trả lời.

[caption id="attachment_3160" align="aligncenter" width="450"]CHÈ THÁI, CHÈ THÁI NGUYÊN, BÁN CHÈ THÁI NGUYÊN, MUA CHÈ THÁI NGUYÊN Ở ĐÂU, TRÀ THÁI NGUYÊN, BÁN TRÀ THÁI NGUYÊN Uống trà để cảm nhận cuộc sống thêm tươi đẹp[/caption]

Chỉ có một viên sỏi duy nhất hai người không nhường nhau! Cả hai đều đang cố giữ lấy viên sỏi ấy! Vì viên sỏi ấy đã hóa kiếp thành viên kim cương hạnh phúc! Mà hạnh phúc thì phải hai người giữ mới được vẹn toàn! Và như thế, bạn đã biết phần kết luận của câu chuyện này rồi chứ? Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?

Không có làn ranh nào rõ ràng cả!

Trà xanh Thái Nguyên teaviet.com tự hào mang đến cho bạn những câu chuyện đầy tính nhân văn. Đến với chúng tôi để thưởng thức những tách trà nóng ấm và đọc những câu chuyện đáng kể nhau nghe.